Lynk Lee
Mười Năm/Lộn Xộn 3
[Intro: Đen Vâu]
Ay...
It's Đen Vâu
One more time Lộn Xộn
Dìa dia

[Verse 1: Đen Vâu]
Có người đến có người đi và có người ở lại
Có lúc khôn và cũng có lần nhỏ dại
Có lúc tủi, có lúc vinh và có lúc thăng hoa
Có ngày cười, có ngày khóc và có ngày hoan ca
Đời cho ta quá nhiều thứ, ta chưa cho đời được nhiều
Đến bây giờ vẫn chưa học được cách làm sao để lời được nhiều
Mười năm như một bức họa, cũng may là trời đỡ xám hơn
Thứ mà ta học được nhiều nhất, là cách xin lỗi và lời cám ơn

Mặt trời là cái bếp lớn, còn tia nắng là than hồng
Mỗi ngày mà ta thức dậy, ta chỉ mong được an lòng
Hoàng hôn là dải lụa, còn mà đêm là tấm chăn
Mỗi đêm ta ngồi ta viết ta chỉ mong không bị cấm ngăn
Nhởn nhơ trên con đường vắng, tự nhủ mình không cần tăng ga
Lắng nghe cuộc đời như lá, lá rơi nghiêng như Trần Đăng Khoa
Lời ca là chất kích thích, cho cuộc đời thêm phần thăng hoa
Âm nhạc là cô gái đẹp, ta và nhạc bao lần trăng hoa

Cuộc đời này có được mấy lần 10 năm
Sống làm sao khi khó, còn được có những người thăm
Nhắm mắt và hồi tưởng, chẳng có đâu mà dài
Giống như LK ta vẫn tự hỏi nhiều khi Đen Vâu là ai
[Chorus: Ngọc Linh]
Có cánh hoa nào không tàn
Có giấc mơ nào không tan
Hát để tâm tư vén màn
Thả mình xuôi với mây ngàn
Lòng mình vẫn chưa ngăn nắp
Nhìn lại buồn vui tháng năm
Một đời này ta sẽ có mấy lần 10 năm

[Verse 2: Đen Vâu]
Tâm hồn của anh, anh không chắc nó hợp thời đại
Anh níu những cành cây khô và mong ngày sau lá rợp trời lại
Mọi thứ ngày càng phát triển, sao chúng ta càng bị bất an
Anh sống giữa lòng thành phố, nhưng lại mơ về thị trấn hoang

Hoài niệm là thứ đồ chơi ta càng lớn lại càng không chán
Gom từng chút từng chút từng chút như con dã tràng không cần công cán
Nó là thứ tài sản vô giá, không ai mua và cũng không bán
Thấy lẻ loi như con chuồn chuồn, bay chơ vơ trên mặt sông thoáng
Con người cũng như con chim sáng kiếm ăn chiều bay vào tổ
Con nào cũng như con nào, chẳng con sướng chẳng con nào khổ
Con người cũng như con chim, chiều về tổ sáng thì kiếm ăn
Ngày mải mê đi tìm cơm gạo, đêm co mình dưới một miếng chăn
Cuộc đời là nồi cá kho muốn nó ngon phải kho nhiều lửa
Có quá nhiều thứ mưu cầu, ta chỉ cần được no nhiều bữa
Ta nhận của đời quá nhiều, và ta cần phải cho nhiều nữa
Và chỉ mong trong những đêm đông mẹ không còn phải ho nhiều nữa
[Chorus: Ngọc Linh]
Có cánh hoa nào không tàn
Có giấc mơ nào không tan
Hát để tâm tư vén màn
Thả mình xuôi với mây ngàn
Lòng mình vẫn chưa ngăn nắp
Nhìn lại buồn vui tháng năm
Một đời này ta sẽ có mấy lần 10 năm

[Verse 3: Đen Vâu]
Tao đã từng đứng dưới cùng và đã từng việt vị
Tao đã nhận những lời khen và cả lời miệt thị
Và tao tin nó vẫn còn đó vẫn chưa hề triệt tiêu
10 năm qua tao vẫn cố gắng làm nhạc người Việt chill
Mấy thằng ghét tao, tụi nó cũng đã bỏ cuộc
Tao vẫn là con đom đóm, tụi nó cháy như bó đuốc
Tao lập lòe cả cuộc đời, tụi nó đã tắt từ lâu
Thời gian là thuốc diệt cỏ ghê hơn cả thuốc trừ sâu
Mười năm tao vẫn là tao vẫn không khác mấy
Từ nhạc ra ngoài đời thường vừa thân xác ấy

Có người nói tao thay đổi. Không! là tao thích nghi
Bật cười trước những phán xét, người đời thích nghi
Tao sẽ vẫn rap tiếp cho bản thân tao trước
Khi mà tao còn thở khi mà chân tao bước
Khi tao còn lo lắng cho những người ghét tao
Dõi theo thằng không bỏ cuộc, mệt mỏi biết bao
Bước vào cuộc chơi tao không có gì để mà mất cả
Cách mà tao kiếm tiền: là niềm vui vượt lên trên tất cả
Con đường do tao chọn và tao cam tâm bước
Tao thà chìm dưới đại dương còn hơn bị tan trong nước
Đêm nay tao thức trắng nhìn bầu trời sao
Muốn được cười muốn được khóc như ngày đầu đời tao
[Chorus: Ngọc Linh]
Có cánh hoa nào không tàn
Có giấc mơ nào không tan
Hát để tâm tư vén màn
Thả mình xuôi với mây ngàn
Lòng mình vẫn chưa ngăn nắp
Nhìn lại buồn vui tháng năm
Một đời này ta sẽ có mấy lần 10 năm