Trúc Nhân
Đông
Ngày dài mưa phùn
Nắng gió tiêu điều
Quanh đây đâu đâu mây lặng bay
Ngoài trời khung cửa
Trắng xoá lối đi
Xa xa một nhánh cây tàn khô

Đôi tình nhân kia
Hãy hôn nhau đi
Tìm trong làn môi nồng ấy
Những mùa đông còn ấm
Mình còn mơ hồ
Chẳng biết sáng đêm

Đến với những nỗi nhớ vấn vương
Ngày tình đã chết trong mùa đông dài
Qua đi cơn yêu đương nồng cháy
Ngày tình đã hết thôi thì bước đi

Giờ còn gì trong ngày giá buốt những vỡ nát
Khi yêu thương nay đã khô cằn
Xin đôi vai ai qua đây
Cho tim em thôi lạnh giá