Phúc Du
Từ chối nhẹ nhàng thôi (liu riu version)
Tình cảm này khó nói
Nếu thật sự chẳng thể giấu nữa
Thôi đừng lo em hứa
Rằng sẽ từ chối anh nhẹ nhàng
Tình cảm này khó nói
Nếu thật sự chẳng thể né tránh
Nói thật nhanh đi anh
Để em từ chối anh nhẹ nhàng thôi
Ta thường mơ về
Một thoáng chốc được bên nàng
Tâm hồn say lạc giữa
Thành phố một đêm vàng
Dưới ánh đèn đường hiu hắt
Tương tư văng vẳng không im
Nàng chỉ gửi một ánh mắt
Ta đã trao cả con tim
Giữa biển người
Nhưng anh chỉ có em trong mắt
Giữa một rừng thanh âm
Chỉ nghe thấy tiếng em trong vắt
Đêm xuống, tâm tư anh là nhà giam
Với nỗi nhớ về em là song sắt
Nhưng tình cảm đâu phải nhành cây
Nên nó đâu có dễ
Ta như vai áo em buông
Bởi vì ta quá trễ
Giờ đến và cướp em đi
Là điều ta không được làm
Vì sợi tơ hồng đang buộc ta
Nó lại không buộc nàng
Nên nếu em không thể đưa ra lựa chọn
Thì xin em hãy sớm đẩy anh đi xa
Nếu bờ môi ấy
Không thể cho anh vị ngọt
Thì em hãy để nó
Buông cho anh lời vị tha
Ở bên anh em thấy trái tim thổn thức
Cứ không thể dứt, oh
Nhưng ta không nên xem chương tiếp theo
Vì chuyện tình này có kết cục buồn
Mà em không mong muốn
Thấy anh buồn bã
Thế đâu dừng bước đi anh
Đôi khi em bâng khuâng khi nghĩ rằng
Sự thật là mình không thể bên nhau
Anh vẫn cần em nhiều lắm
Như một rừng cây ở giữa trời đông
Đang cần một chiều nắng
Nàng lạnh lùng như tảng băng trôi
Khi ở xa mà ta nhìn ngắm
Anh đâu phải Titanic
Sao cứ gặp em là anh chìm đắm
Ta đã cố để tìm cách khác
Nhưng nó không nằm trong sách vở
Cách duy nhất mà ta có
Dường như chỉ là cách trở
Em như là một cơn nghiện
Vẫn dày vò anh nhiều quá
Nàng đã cho ta có cửa
Nhưng sao lại tiếc cái chìa khóa
Vì thương nàng nên giấc không yên
Ta vẫn chẳng thể nào ngủ
Lí trí là đứa nhân viên
Vì nó thật khó để làm chủ
Đếm từng ngày xa
Lòng ta nặng nề như đá đổ
Anh mang tình cảm lớn
Người ta bảo là quá khổ
Không có nơi nào
Có thể là vườn địa đàng
Nếu như nơi đó
Em không thể ở gần anh
Anh chẳng muốn nghe
Một lời từ chối nhẹ nhàng
Hãy cho hi vọng của anh
Một cái chết nhanh thôi
Người có thể hờn trách em
Khi mà em luôn thức đêm
Bỏ mặc anh trong giấc mơ
Ngày hay đêm vẫn mơ
Hoặc có thể quên lãng em
Khi mà em không
Dắt tay anh vào trong nơi trái tim
Bỏ mặc anh đứng im
Tình cảm thật khó nói
Em nhìn anh mà lòng bối rối
Muộn màng rồi anh ơi
Bởi vì người đến sau mất rồi
Vào một ngày nắng tắt
Lỡ nhận trao nhầm một ánh mắt
Cô là người đáng trách
Kẻ tình si đáng quên lại là anh