Lin-Manuel Miranda
Ước Chi Có Đôi Chút Phép Màu
Đừng buồn phiền gì, đừng suy tư quá
Đừng nhọc nhằn gì, đừng mãi u sầu
Như bao lần thì tôi luôn có nhà Madrigal
Vẫn nắm tay, bên nhau sống vui ngày mai
Mà cố bao lần tôi mãi không bằng ai
Mình là ai? Không là ai

Chẳng dời núi với bàn tay
Chẳng thể biến trăm hoa giăng lối
Chẳng thể đếm bao nhiêu đêm dài ở trong bóng tối
Ước chi có đôi chút phép màu

Chẳng thể khiến vết thương lành
Chẳng thể gọi gió, hô mưa, dập nắng, ban trời xanh mây trắng
Chẳng thể giấu những khát khao một đời tôi cố gắng
Từng ngày ước mong sao chút nhiệm màu sẽ ở bên tôi

Lâu nay bước đi đơn côi
Lâu nay giấc mơ êm trôi
Đợi một ngày tôi dẫn lối về nơi ánh sáng ấy
Giống như ai kia

Cho tôi xin được đổi thay
Không lo nghĩ như xưa nay
Chẳng còn buồn sầu đêm đen
Chẳng than khóc mãi
Tôi nhìn ban mai, tôi nhìn ban mai, tôi nhìn ban mai!

Xây bao nhiêu núi cao này
Thêm bao cây lá hoa rực rỡ
Cho tôi biết nơi tôi bắt đầu - Vì nào thấy đâu?
Vẫn mơ ước đời cho tôi chút phép màu, đôi chút phép màu

Vung đôi tay, vết thương lành
Mong sao gia đình tôi sẽ thấy
Tôi nào khác chi ai? Nhìn thời gian mãi trôi
Ai có hiểu thấu lời ước tôi giấu trong tim nay đã đâm chồi

Tôi mong đứng đây, mong được đứng nơi đây!
Sau từng ấy thăng trầm vẫn mơ và vẫn tin
Lắng nghe tôi, hãy cho tôi phép màu như những ngày xưa
Ngày người đã ban cho những phép màu
Nếu tôi xứng đáng có đôi chút phép màu